Bảy nguyên tắc cho đời sống tâm linh

8:09 AM |
Không thể kê khai hết mọi khía cạnh các nguyên tắc đời sống tâm linh, cũng không thể liệt kê chúng trong một chủ đề nhất định. Tuy nhiên, Chúng ta có thể đưa ra bảy nguyên tắc sau đây, xem như là chú trọng và gói gọn.

1. Giữ Chúa trong tâm hồn qua mọi khoảnh khắc
2. Tín thác vào Chúa nhiều hơn có thể.
3. Làm tất cả mọi việc cho Tình Yêu của Thiên Chúa.
4. Không cậy dựa vào bản thân.
5. Không mưu cầu ích lợi cho bản thân mình.
6. Làm tất cả mọi sự với niềm vui sướng.
7. Nhiệt huyết nhiều hơn có thể.
 (Cha: Thomas Bolin, OSB)

Jos Tân Thiên chuyển ngữ

NHỮNG CÂU TỤC NGỮ, THÀNH NGỮ THƯỜNG ĐƯỢC DÙNG SAI

10:24 AM |

Thành Ngữ, Tục Ngữ vốn là những câu nói rất quen thuộc được nhiều người trong chúng ta sử dụng hàng ngày.
Tuy nhiên, rất nhiều câu đã bị 'tam sao thất bản' qua thời gian và lâu dần chúng ta đã quen miệng dùng sai mà không hề hay biết.
Bạn không tin ư? Hãy cùng xem qua chùm tranh vui dưới đây để kiểm chứng điều này:

St.

Ơn kêu gọi - Một câu chuyện cười ra nước mắt

10:10 AM |
Trời ạ! “Ơn Kêu Gọi” là một ơn Thiên Triệu cao trọng tuyệt vời như thế, sao dám lếu láo bảo là một câu chuyện cười ra nước mắt !!! Nhưng... xin các bạn xem thử coi có đáng cười ra nước mắt không??

Trước kia, thời còn tu từ nhỏ, một lớp trung bình trên 100 chú, tới khi lên đại chủng viện thường chỉ còn giỏi lắm là trên dưới 20 thầy..tới khi làm linh mục..may lắm sẽ còn khoảng 10 vị..Còn các người khác bị biến thành “tu xuất” mang nặng trên vai những thành kiến chẳng mấy tốt đẹp của thành phần dân Chúa. Người ta thường truyền tai nhau rằng: “Nhất quỷ, nhì ma, thứ ba thầy xuất”. Dù rằng, hiện nay trong hội đồng giáo xứ hoặc các chuyên viên trong Trung Tâm Mục Vụ, trong Tòa Giám Mục, thành phần “tu xuất” hầu như là những nhân tố tích cực và hiệu quả nhất.
Đúng là “Ơn Kêu Gọi”, một câu chuyện cười ra nước mắt..
Những thầy được “đỗ cụ”..đó là những người bền đỗ đền cùng !! Nhưng khổ nỗi “Ơn Kêu Gọi” dường như chỉ tới đó là kết thúc..Dường như hết tu rồi thì phải!!!
Còn sau này, một số linh mục trở nên những người làm thuê, chẳng lo gì tới con chiên..
Lúc đó, đúng là “Ơn Kêu Gọi”, một câu chuyện buồn.. tuôn đầy nước mắt..
Chưa kể một số rất nhỏ, vướng vào những chuyện vợ con..dù chính thức hay dù giỏi chìu mép..Dù mạnh dạn xin phép Tòa Thánh cởi áo dòng hoặc vừa lén lút phạm tội vừa dâng Thánh Lễ.
Quả thực, đúng là “Ơn Kêu Gọi”, một câu chuyện thảm.. tuôn tràn nước mắt..
Hiện nay, nhiều cô nhiều cậu rất đỗi phân vân.
Không biết Chúa muốn mình ở bậc sống nào?
Không biết là Đi tu hay lập gia đình, con đường nào tốt hơn?
Không biết rằng mình có hợp với đời sống tu trì không? Ý nói có bến đỗ đến cùng không – cũng có nghĩa là có được làm linh mục không? Có được làm Sơ không?
Sợ rằng sống ở ngoài đời mà còn tiếc nuối đời tu.. nếu thực sự Chúa gọi thì sao??
Có một thời gian, cảm thấy yêu Chúa dễ dàng quá, sao bây giờ tự nhiên có vẻ khô khan hơn, đây có phải là dấu hiệu Chúa không gọi mình nữa không??
Sống trong cơn lốc hoài nghi tội nghiệp đó, nhiều cô, cậu cứ mãi đắn đo, phân vân, lưỡng lự..không biết tính sao giữa ngã ba đường..
Phân vân quá, cuối cùng một số cô đã để nhiều cơ hội vuột khỏi tầm tay.. tới độ... tu cũng không được mà muốn lấy chồng cũng không xong vì quá lứa mất rồi!!!
Ôi!!! “Ơn Kêu Gọi” sao mà rắc rối thế!!!
“Ơn Kêu Gọi” sao mà nhiêu khê thế!!!
“Ơn Kêu Gọi” sao mà bí hiểm thế!!!
Một câu hỏi nhức nhối vẫn còn đó.
Làm sao tôi biết Chúa gọi tôi??
Hay là làm sao tôi biết tôi có “Ơn Kêu Gọi” ?

“Ơn Kêu gọi” CAO QUÝ TUYỆT VỜI

Muốn tìm được câu trả lời, chúng ta cùng nhau lần giở Kinh Thánh xem bản chất của “Ơn Kêu Gọi” thế nào?
1. Câu hỏi đầu tiên: Chúa kêu gọi chúng ta lúc nào?
Đây là một vấn đề căn bản, quan trọng làm nền tảng cho mọi ơn gọi sau này: Ơn gọi tu trì, ơn gọi hôn nhân, ơn gọi độc thân...
Xin trở lại câu hỏi: Chúa kêu gọi chúng ta lúc nào?
Xin trả lời: Ngay từ trong lòng thân mẫu: có nhiều câu Kinh Thánh chứng minh:
Phaolô, một tay chuyên lùng bắt các tin hữu: ông đến từng nhà, lôi cả đàn ông lẫn đàn bà đi tống ngục. (Cv 8:3)
Thế mà sau đó trở nên tông đồ nhiệt thành, ông đã chia sẻ cho chúng ta một cảm nghiệm thú vị:
“Nhưng Thiên Chúa đã dành riêng tôi ngay từ khi tôi còn trong lòng mẹ, và đã gọi tôi nhờ ân sủng của Người” (Ga-lát 1:15)
Ta thấy đó, Chúa đã gọi Phaolô ngay từ trong lòng mẹ.
Chuyện thật lạ kỳ. Tại sao Phalô đã được Chúa gọi ngay khi ngài còn trong lòng mẹ mà Ngài lại đã từng là một tay chuyên tống ngục các tín hữu??
Thì ra , sau một thời gian luyện tập: Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Ki-tô sống trong tôi. (Gl 2:20) Ngài mới khám phá ra rằng: Chúa đã gọi ngài ngay khi ngài còn trong lòng thân mẫu!!!
Mạnh mẽ hơn chút nữa, Giêrêmia còn khẳng định:
Trước khi cho ngươi thành hình trong dạ mẹ”
Thoạt đầu, khi mới được Chúa kêu gọi là Ngôn sứ, ngài tìm cách từ chối bai bải rằng ngài ăn nói ngọng nghịu. Thế mà sau đó, ngài đã viết lại cảm nghiệm xác tín
“Trước khi cho ngươi thành hình trong dạ mẹ, Ta đã biết ngươi ;
trước khi ngươi lọt lòng mẹ, Ta đã thánh hoá ngươi,
Ta đặt ngươi làm ngôn sứ cho chư dân.” (Gr 1:5)
“Đặt ngươi” chính là “Ơn Kêu Gọi”
“làm ngôn sứ” chính là trao cho một sứ mệnh
Sau đó, trong thư gởi giáo đoàn Êphêsô, Phaolô còn đi xa hơn: Chúa đã kêu gọi và chọn ta Ngay cả trước khi tạo dựng đất trời...từ muôn thủa muôn đời...
Trong Đức Ki-tô,
Người đã chọn ta
trước cả khi tạo thành vũ trụ,
để trước thánh nhan Người,
ta trở nên tinh tuyền thánh thiện,
nhờ tình thương của Người. (Ep 1:4)
Tóm lại, Chúa đã gọi ta và chọn ta – chọn mọi người, chứ không phải chọn riêng Phaolô - ngay cả trước khi tạo dựng đất trời...từ muôn thủa muôn đời....
Đây chính là “Ơn Kêu Gọi” làm CON THIÊN CHÚA, ơn gọi làm CON YÊU DẤU CỦA NGÀI.
Và đây cũng chính là nền tảng của mọi nền tảng “Ơn Kêu Gọi” sau này....dù đó là “Ơn Kêu Gọi”: hôn nhân, độc thân, tu sĩ, linh mục, giám mục, hồng y, hay giáo hoàng.
2. Câu hỏi thứ hai cũng rất thú vị:
Chúa kêu gọi tất cả hay chỉ một số người thôi??
Người ta thường dựa vào câu chuyện trong dụ ngôn Tiệc Cưới để khẳng định rằng: Chúa kêu gọi nhiều nhưng chọn ít thôi!!!
Này bạn, làm sao bạn vào đây mà lại không có y phục lễ cưới ?’
Người ấy câm miệng không nói được gì. Nhà vua liền bảo những người phục dịch :
‘Trói chân tay nó lại, quăng nó ra chỗ tối tăm bên ngoài, ở đó người ta sẽ phải khóc lóc nghiến răng!
Vì kẻ được gọi thì nhiều, mà người được chọn thì ít.’ (Mt 22:12-14)
Thực ra, qua dụ ngôn này Chúa chỉ muôn khuyên nhủ chúng ta: “Hãy tỉnh thức , hãy sẵn sàng”....để tới giờ Nếu Thầy đi dọn chỗ cho anh em, thì Thầy lại đến và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó. (Ga 14:3)
Vì thế vấn đề gọi và chọn này chẳng liên quan gì tới chủ đề “Ơn Kêu Gọi” làm linh mục, tu sĩ...mà chúng ta đang chia sẻ.
Xin nhắc lại câu hỏi: Chúa kêu gọi tất cả hay chỉ một số người thôi??
Chúng tôi xin trả lời ngay: Chúa kêu gọi tất cả, không trừ ai.
Lý do: như đã dẫn chứng ở trên, ngay từ khi còn trong lòng mẹ, thậm chí ngay cả trước khi tạo dựng đất trời, Chúa đã gọi ta làm con yêu dấu của Ngài.
Và đây cũng chính là nền tảng của mọi nền tảng “Ơn Kêu Gọi” sau này....dù đó là “Ơn Kêu Gọi”: hôn nhân, độc thân, tu sĩ, linh mục, giám mục, hồng y, hay giáo hoàng.
Thêm vào đó, mỗi khi đọc hoặc suy tư về Kinh Thánh, nếu quý vị cho rằng câu này chỉ dành cho Giêrêmia, câu kia chỉ dành cho Phaolô, câu nọ chỉ dành cho Gioan Tẩy giả, chẳng dính dáng gì với ta hết. Thế thì tốt hơn hết ta nên vất cuốn Thánh Kinh vào một xó nào đó..Đọc làm gì cho tốn giờ. Thà đọc truyện Tề thiên đại thánh còn thích hơn, sau đó bán xong cũng kiếm được vài ngàn đồng.
Lý do: Đường tăng, Tề Thiên, Trư bát giới có dính dáng gì với tôi đâu...
Trong khi đó, Kinh Thánh chính là cánh thư tình Chúa ngỏ lời với mỗi người.
Mà điều quan trọng là Chúa không chỉ trao sứ mệnh cho một mình Giêremia..mà còn trao cho tất cả mỗi người chúng ta.
Nói nghe kỳ quá!!
Tại sao phần đông giáo dân chúng tôi cũng không nhận ra sứ mệnh này???...
Tại sao chúng tôi cứ mãi phân vân ngay cả khi trong đại chủng viện.
Thậm chí ngay cả khi làm linh mục rồi..một câu hỏi ray rứt vẫn làm đau nhói tâm can “Chúa có thực sự gọi và chọn tôi làm linh mục không???” khi chúng tôi thấy mình vẫn còn xôn xao, lao đao trước những bóng hồng đầy quyến rũ!! Khi chúng tôi cảm thấy nhàm chán khi phải cử hành Thánh Lễ như một bổn phận phải làm!!!
Câu trả lời này chỉ trở nên rõ ràng.. mãi cho tới khi chúng tôi khám phá ra Chúa và tập sống với Chúa ngay trong tâm mình một thời gian: 1 năm..7 năm..10 năm...chúng tôi mới cảm nhận từ từ rất rõ và hoàn tòan đồng cảm với Phaolô và Giêrêmia một cách thẳm sâu.
Kết luận
Dù được sinh ra trong hoàn cảnh nào, dù là nam hay nữ.
Dù rằng sau này tôi trở thành cha, mẹ, tu sĩ, hay linh mục..
Tôi luôn xác tín rằng chính Chúa đã gọi tôi và đã chọn tôi trong Đức Giêsu Kitô để tôi làm con yêu dấu của Ngài..tất cả chỉ vì lòng yêu thương bao la của Ngài.
Địa vị làm con này phải là “Ơn Kêu Gọi” mà tôi phải quan tâm hàng đầu.
Đây là ơn kêu gọi mà tôi phải thể hiện suốt cuộc sống trên trần gian này.
Có nghĩa là dù tôi là ai đi nữa, tôi vẫn vui mừng sống trong tâm tình làm con yêu dấu của Ngài. Sống với Ngài, trong Ngài... đến nỗi tôi có thể nói như Phaolô:
Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Ki-tô sống trong tôi. (Gl 2:20)
Xin các bạn lưu ý:
Nói như thế không có nghĩa là tôi cào bằng mọi “Ơn Kêu Gọi” ...
- không có nghĩa là coi thường “Ơn Kêu Gọi” tu sĩ, linh mục
- không có nghĩa là hô hào mọi người đi theo“Ơn Kêu Gọi” hôn nhân
- Nhưng chỉ để khích lệ mọi người tìm về “Ơn Kêu Gọi” nền tảng của mình để sống xứng đáng danh hiệu cao quý.
- Đó chính là: sống trong tâm tình con yêu dấu của Ngài.
- Chứ không sống theo kiểu người anh cả : làm việc đạo đức, bác ái cũng chỉ mong Cha trả công một con dê con để con ăn mừng với bạn bè.!!!(Lc 15 :29)
Tôi xin nhấn mạnh lại một lần nữa về “Ơn Kêu Gọi” nền tảng,
được diễn tả trong tâm tình của Gioan :
Anh em hãy xem Chúa Cha yêu chúng ta dường nào :
Người yêu đến nỗi
cho chúng ta được gọi là con Thiên Chúa
-mà thực sự chúng ta là con Thiên Chúa. (1Ga 3 :1).

LUNG LINH

Nguồn: TÂM LINH VÀO ĐỜI

CÂY CHO ĐI

9:16 AM |
       Ngày xửa ngày xưa, có một cây Xoài to lớn. Hằng ngày, có một cậu bé luôn đến chơi quanh nó. Cậu leo lên tận chóp đỉnh, thưởng thức những quả xoài và còn núp bóng dưới những Cành lá cho những giấc ngủ trưa…Cậu yêu cây và cây cũng mến thích sự nô đùa với cậu.
Thời gian trôi qua, cậu bé lớn lên, và cậu không còn chơi quanh cây xoài như trước nữa.
Một ngày nọ, Cậu Bé trở lại Cây xoài với vẻ mặt buồn rầu.
- “Hãy đến và chơi với tôi”. Cây hỏi Cậu bé.
- “Tôi không còn là một đứa trẻ con, tôi không chơi quanh cây nữa”. Cậu bé trả lời.
- “Tôi muốn có những đồ chơi, tôi cần tiền để mua chúng”.
- “ Xin lỗi, tôi không có tiền…nhưng cậu có thể hái tất cả những quả xoài của tôi và đem bán, như thế cậu sẽ có tiền”. Nói thế, Cậu thích thú lắm.
Cậu hái tất cả những quả xoài trên cây vui sướng khôn tả. Rồi cậu ra đi và không trở lại. Cây lại lủi thủi một mình buồn bã.
Một ngày kia, cậu bé lớn lên và trở lại với hình dáng một người đàn ông.  Cây vui mừng lắm.
-“Hãy đến và chơi với tôi”. Cây nói.
-“Tôi không có thời gian, phải làm việc cho gia đình. Tôi cần một ngôi nhà để có chổ ẩn núp. Cây có thể giúp tôi ?”
-“Xin lỗi, Tôi không có nhà nhưng cậu có thể cưa-bổ các nhành cây của tôi để làm nhà”. Thế rồi, người đàn ông cắt tất cả những cành cây và vui mừng khôn xiết. cây sung sướng thấy anh ta hạnh phúc nhưng anh cũng không quay trở lại.
Lần nữa cây lại cô đơn và buồn rầu.
Một ngày hè nóng bức, anh ta trở về và Cây lại rất hạnh phúc.
-“Hãy đến và chơi với tôi”. Cây nói.
-“Tôi buồn côi và đã già. Tôi muốn đi du thuyền một mình. Cây có thể cho tôi thuyền?”.
- “Hãy sử dụng thân của tôi và làm thuyền cho cậu. cậu có thể hạnh phúc căng buồm xuôi gió trên đường đi xa”. Thế rồi, anh ta cưa-bổ thân cây và làm ra một chiếc thuyền. Anh ta du thuyền và không quay lại trong một thời gian dài. Cuối cùng anh ta trở lại sau nhiều năm xa cách.
-“Xin lỗi cậu, nhưng tôi không có thứ gì cho cậu nữa, không có những quả xoài cho cậu”. cây nói.
- “Tôi không có răng để ăn nữa”. anh ta đáp lại.
- “Không có một cái thân nào cho cậu leo trèo trên đó nữa”.
- “Bây giờ tôi cũng đã già không leo trèo được nữa”. Người đàn ông nói.
- “Thực ra, tôi không có gì để cho cậu nữa, duy nhất chỉ có những cái rễ đang chết dần của tôi”. Cây nói dọng buồn rầu.
- “Bây giờ, tôi không cần gì nhiều cho bằng là một chổ nghỉ ngơi. Tôi mệt mỏi sau những năm tháng”. Người đàn ông trả lời.
-“Tốt lắm, bộ rể cây già là chổ tốt nhất để tựa vào và nghỉ ngơi. Hãy đến ngồi xuống và nghỉ ngơi với tôi”. Người đàn ông ngồi xuống, Cây sung sướng và tươi cười.

Đạo đức: Cây trong câu chuyện tượng trưng cho cha mẹ của chúng ta. Khi còn trẻ, chúng ta yêu thích chơi với họ. Khi lớn lên, chúng ta rời họ và chỉ đến với họ khi ta cần sự giúp đỡ. Cha mẹ hy sinh cả đời cho chúng ta. Đừng bao giờ quên sự hy sinh của họ. hãy tặng lại cho họ tình yêu thương và sự chăm sóc khi chưa quá muộn./.

Jos Tân Thiên Chuyển ngữ. 

PHẢI LÀM THẾ NÀO ĐỂ KHÁM PHÁ ƠN THIÊN TRIỆU ?

9:09 AM |
      Mỗi khi bạn suy nghĩ: có lẽ mình có ơn gọi tu trì. Hiển nhiên, bạn phải đối mặt với câu hỏi: Ở ĐÂU? Có hai cấp độ để trả lời cho câu hỏi này:
A. Ơn gọi chung:  Thông thường, mầm ơn gọi của bạn bắt đầu bằng một sự hiểu biết mơ hồ nào đó. Nó được xem là tiếng gọi chung. Được thể hiện qua hai đề mục sau:
a. Cho người nam: Linh mục Giáo phận (Tu triều); Linh mục dòng hoặc tu huynh (Tu dòng) hay sống đời chiêm niệm trong các tu viện; tận hiến giữa đời qua các Tu đoàn, Tu hội...
b. Cho người nữ: Đời sống tu trì hoạt động, đời sống đan viện / chiêm niệm; hay tu hội giữa đời.
B. Ơn gọi riêng. Đây là điều chúng ta thường gặp khó khăn nhất trong thực tế. Có lẽ nó có nhiều khả năng cho cách lựa chọn này. Bởi vậy, chúng ta phải làm thế nào để kỹ lưỡng sàng lọc nó thành một chọn lựa duy nhất ?
a. Ơn gọi Linh mục: Linh mục triều hay Linh mục dòng là chọn lựa của tôi?
b. Ơn gọi Tu dòng hoặc Tu hội đời cho người nam và người nữ:
    Dòng tu hay Tu hội nào tôi sẽ khám phá, tìm hiểu?
    Khi khám phá đặc điểm các Dòng tu, Tu đoàn, Tu hội… làm cho chúng ta cảm thấy sợ hãi và phải đối mặt với nhiều khả năng đòi hỏi ta phải có. Ở đây có một số nguyên tắc giúp bạn:
1. Làm mới lại sự tín thác vào Thiên Chúa trên cuộc đời của bạn. Chúa đang mời gọi bạn, chắc chắn Ngài sẽ làm cho bạn có cơ hội gặp được nơi mà Ngài đang gọi ban tới.
2. Bởi vậy, đừng đuổi theo mọi khả năng bạn phải có, để rồi tìm hiểu từng Giáo phận, điều tra mọi Chủng viện, tu viện, tu đoàn hay tu hội tận hiến.
3. Tùy thuộc chính yếu ở bạn giờ không phải tiếng gọi mà là lời đáp trả.
4. Kiểm tra các dấu hiệu của ơn gọi, Bạn sẽ thấy nếu bạn có nó.
5. Bạn có thể bàn hỏi với vị Linh hướng
6. Cách tốt nhất, cần có sự tiếp xúc hoặc nhận biết thông tin ở nơi mình muốn đến. Chúa đang mời gọi ta tới giống như chúng ta bắt đầu tìm kiếm Ngài. Bắt đầu tìm kiếm với những người thân thiết.
7. Sự thích ứng ơn gọi nơi bạn là điều chủ chốt dệt thành ơn gọi của bạn, sau đó mới là những người xung quanh.
8. Khám phá ơn gọi là yếu tố luôn có tính hiểm trở. Hiếm khi bạn sẽ thấy chắc chắn 100% ơn gọi của bạn, nhưng sẽ đạt tới 100% cho việc tìm kiếm này khi mà bạn muốn tới “thử” nó.
Các bước thực hành:
·                      Viếng thăm những nơi bạn thích.
·                      Dành một ít thời gian với họ để biết phong cách sống của họ.
·                      Xin gia nhập cộng đoàn nếu bạn cảm thấy sức lôi cuốn .
·                      Trình bày với người có trách nhiệm về ơn gọi.
·                      Dừng lại việc nghĩ về bản thân mình.
·                      Bắt đầu suy nghĩ bạn có thể giúp đỡ những người khác như thế nào.
·                      Cầu nguyện.
·                      Thường xuyên lãnh nhận các bí tích (Thánh thể và Giao hòa).
·                      Trao đổi với cha linh hướng.
·                      Đừng lo sợ bạn thấp kém, dốt nát... quan trọng là bạn có tinh thần quảng đại.
·                      Đừng lo sợ những gì mà người xung quanh nghĩ về bạn, vấn đề là giữa bạn và Chúa Giêsu.
·                      Hãy nhớ rằng, bạn không phải một mình lẽ loi, mà có nhiều người đang sống với ơn gọi này và rất nhiều người luôn sẵn sàng đồng hành suốt hành trình ơn gọi của bạn. Có biết bao nhiêu ngươi, họ đang cầu nguyện cho bạn.

Jos Tân Thiên Chuyển ngữ từ: Vocation.com